Chương 61 Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại Chương 61: Chương 55 Tiệm sách ở gần chợ trước đây cửa tiệm có thể giăng lưới bắt chim, từ khi có tin tức khôi phục thi đại học thì mỗi lần Hà Hiểu Vân ra ngoài mua thức ăn đều có thể nhìn thấy cửa ra vào xếp một hàng dài.
Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại. 1 truyện . Xếp theo . Mới nhất ; A-Z ; Đánh giá ; Xu hướng ; Xem nhiều ; Full. Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại . 5. Khai Hoa Bất Kết Quả
Xuyên Thành Niên Đại Văn Nam Chính Mẹ Ruột - 穿成年代文男主亲妈. Khai Hoa Bất Kết Quả Đã hoàn thành Xuyên Việt. 81 Yêu thích | 118492 Lượt xem | 1786 Theo dõi | 0 Đề cử tháng này. Đọc truyện Yêu thích Theo dõi Đề cử.
Trạng thái: Truyện HOT, Đang ra Nội dung truyện Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại Truyện Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại của tác giả Khai Hoa Bất Kết Quả kể về thập nên 70, thế đạo khó khăn, cuộc sống thiếu thốn.
Cách một ngày rời giường thu thập hoàn, Hà Hiểu Vân liền mang theo trượng phu đứa nhỏ về nhà mẹ đẻ. Khéo là, mới vừa đi về nhà cửa, nàng đại tỷ Hà Hiểu Phân một nhà cũng đến. Không lớn sân một chút có vẻ chật chội đứng lên, vài cái tiểu hài tử tiến đến một khối, lại là líu ríu tranh cãi ầm ĩ thật sự.
Chương 21. Chương trước Chương tiếp. Tiếng kêu của đứa nhỏ như tiếng sấm vang, Hà Hiểu Vân vốn còn đang thấy may không bị ngã, nghe thấy vậy thì mới ý thức đươc tay đang bị Ngụy Kiến Vĩ nắm, vội vàng tránh ra. Không khí nhất thời có hơi kỳ lạ, chỗ cổ tay đó
tXAsAM0. Tên truyện Xuyên thành mẹ ruột nam chính truyện niên đại Tác giả Khai Hoa Bất Kết Quả Editor A Huyền 152 Credit bìa GàPHC Số chương 61 chương + 1 phiên ngoại Văn án Hà Hiểu Vân xuyên tới niên đại 70, trở thành mẹ của nam chính trong một quyển sách. Những chiến tích vĩ đại của lão thái thái này lúc còn trẻ một hơi không kể hết làm bộ rơi xuống nước ăn vạ một quân nhân cùng thôn, bỏ thuốc mang thai con của đối phương, ỷ có con trai nhao nhao muốn ra riêng, nghi ngờ chồng ngoại tình đến bộ đội khóc lóc om sòm lăn lộn muốn lật trời… Hà Hiểu Vân trước đó vẫn cảm thấy, cha của nam chính đúng là khổ tám đời mới gặp được một cực phẩm như thế. Bây giờ cô lại trở thành cực phẩm này, cảm giác thật là châm chọc nói không nên lời. May mắn duy nhất là, lão thái thái nay vẫn chỉ là một cô gái mới gả, trẻ tuổi xinh đẹp, thân thể khỏe mạnh. Có hai thứ này, tình trạng có xấu hơn nữa cô cũng chấp nhận được. Nhưng mà, đến tối, vừa nghĩ tới “người cha” mà nam chính vô cùng kính trọng trong sách, nay là người chồng cô bị bắt tiếp nhận, chó độc thân Hà Hiểu Vân lại có chút hỏng bét. * Nhân vật chính Hà Hiểu Vân, Ngụy Kiến Vĩ Thể loại Ngôn tình, Niên đại 70, HE, Ngọt sủng, Xuyên sách, Bảo bảo
Đêm trước đổ một cơn mưa, buổi sáng mặt đất vẫn còn hơi ẩm Kiến Quốc trời còn chưa sáng đã lên núi, hái được nửa bao măng khi ăn sáng thì Hà Hiểu Vân và Phùng Thu Nguyệt ở trong sân lột vỏ sáng chỉ có hai người ở nhà, ba người đàn ông bị đội gọi đi sửa kênh nước, Vương Xuân Hoa dẫn Ngụy Viễn Hàng đến công xã làm khách uống rượu mừng, không có đứa nhỏ líu ríu làm trong nhà vắng vẻ hơn rất nhiều."Tiểu Hàng luôn dính em, đột nhiên không ở bên cạnh thật có chút không quen." Hà Hiểu Vân lại nói "Không có thằng bé líu ríu em lại cảm thấy yên tĩnh." "Chị thấy em cũng chỉ là nói miệng vậy thôi, thật sự một lát không thấy thì trong lòng sẽ nhớ cho xem." Phùng Thu Nguyệt cười cô."Chị đừng cười em vội, sau này chị làm mẹ sẽ có lúc em cười chị." Hà Hiểu Vân phản Thu Nguyệt cười "Chị đang chờ đây." Hai người cười cười nói nói, rất nhanh đã làm xong, cắt măng ra, bỏ vào nồi luộc sơ, chừa lại một bát dể trưa xào dưa muối, còn lại thì đem đi phơi trên tường đá. "Hiểu Vân." Hà Hiểu Vân đang đứng ở bên tường đá cao cỡ nửa người chợt nghe thấy có người gọi mình, ngẩng lên nhìn thì thấy là chị gái của cô Hà Hiểu Phân và cháu gái."Chị? Sao chị tới đây? Mau vào nhà." Cô vội đi tới mở cửa đón hai mẹ con Hiểu Phân ôm con gái vào, nhìn lướt qua nhà chính "Mẹ chồng em không ở nhà?" Hà Hiểu Vân đưa tay đón lấy cháu gái, nói "Hôm nay có người kết hôn, bà ấy mang Hàng Hàng đi uống rượu mừng rồi." Vừa nói vừa cúi đầu chơi với đứa bé trong lòng, "Huy Huy, dì đây, còn nhớ dì không nào?" Đứa bé chỉ mới mấy tháng, mở to đôi mắt đen tròn nhìn cô rồi lại nhìn mẹ mình, không hề khóc, thực làm người ta yêu đùa trong chốc lát, mới nhớ ra, nói "Chị, đi với em vào phòng ngồi." Phùng Thu Nguyệt nghe thấy tiếng từ trong phòng mình ra "Hiểu Vân, chị em ăn sáng chưa?" Hà Hiểu Phân vội nói "Ăn rồi chị, ăn xong mới ra ngoài, chị đừng lo." Hà Hiểu Vân cũng nói "Chị nghỉ ngơi đi, chị em không phải người ngoài, không cần khách khí như vậy." Phùng Thu Nguyệt liền cười nói "Vậy thì tốt, hai chị em cứ nói chuyện đi, chị sẽ không quấy rầy." Hà Hiểu Vân đưa chị mình vào phòng, để cháu gài ngồi trên giường chơi, hai chị em thì ngồi bên giường."Phòng của em thật sạch sẽ, " Hà Hiểu Phân đánh giá trong phòng một lượt, "Không giống phòng chị, giống như chuồng heo vậy." "Nào có ai nói mình như vậy, phòng của chị là chuồng heo, vậy chị thành con gì?" Hà Hiểu Vân bật Hiểu Phân giận liếc cô một cái "Chị cũng chỉ nói vậy thôi, em nghe là được rồi, đừng liên tưởng." Hà Hiểu Vân cười lắc đầu, cầm đồ xếp gỗ chơi với đứa nhỏ, "Gần đây trong nhà thế nào? Anh rể với hai đứa nhỏ khỏe chứ?" "Bọn họ thì có cái gì không khỏe, nhưng còn em, em rể về cũng một thời gian rồi, đợt này không cãi nhau chứ?" "Không có đâu." "Không có là tốt rồi, đúng rồi, em rể đâu?" Hà Hiểu Vân nói "Đi sửa kênh nước rồi." Hà Hiểu Phân gật đầu, nói tiếp "Lần trước chị về nhà đã định thuận đường đến tìm em, nhưng mà hơi trễ rồi nên không tới sau không phải là sinh nhật mẹ sao, mặc dù những năm trước đều không tổ chức nhưng năm nay là đại thọ năm mươi tuổi, chị muốn làm cho bà ấy náo nhiệt chút, em thấy sao?" "Vâng." Hà Hiểu Vân gật đầu đáp ứng."Đừng đồng ý quá sớm, ý của chị là không bằng thừa dịp em rể còn ở nhà thì tổ chức sinh nhật sớm cho mẹ, đến lúc đó nhà em ba người, nhà chị bốn, hẹn cùng nhau về." Hà Hiểu Vân nghe xong không khỏi tính toán ở trong lòng, ngày nghỉ của Ngụy Kiến Vĩ trừ thời gian đi đường thì tổng cộng một tháng, anh về hồi giữa tháng tư, bây giờ cũng sắp tới giữa tháng năm, tính ra cũng chỉ còn năm sáu ra anh ấy sắp đi bỗng nhiên ý thức được vấn đề này."Buổi tối em với em rể thương lượng đi?" Hà Hiểu Phân Hiểu Vân lấy lại tinh thần, gật gật đầu, "Vâng." Hai chị em nói thời gian cụ thể và chuyện cần làm hôm Hiểu Phân là đi trực tiếp từ nhà chồng tới, bây giờ còn phải đi về nhà mẹ đẻ một chuyến nên ở không bao lâu đã gần giữa trưa, Hà Hiểu Vân và Phùng Thu Nguyệt vào phòng bếp nấu cơm Thu Nguyệt hỏi cô "Sao không giữ chị em lại ăn cơm?" "Chị của em luôn vội vội vàng vàng, nếu chỉ không muốn ở lại thì ai cũng giữ không được." "Nhìn cô ấy nhã nhặn, xinh đẹp giống em, nhìn không ra là lại có tính cách như vậy." "Lời này của chị em coi như là khen em." Hà Hiểu Vân cười Thu Nguyệt cũng cười "Còn không phải là khen em sao." Cơm trưa nấu xong vẫn là Hà Hiểu Vân đi nước trong đội dẫn nước từ sông Thanh Thủy, dùng để tưới tiêu cho hoa màu cách bờ sông khá xa, toàn bộ con kênh chạy qua ruộng, dài hơn hai cây cha con Ngụy Kiến Vĩ không làm ở một chỗ, Hà Hiểu Vân trước đưa cho Ngụy Chấn Hưng và Ngụy Kiến Quốc sau đó mới tới chỗ người tìm gốc cây liễu, ngồi xuống dưới tán cây, dọn đồ ăn ra."Em ăn chưa?" Ngụy Kiến Vĩ hỏi cô."Ăn rồi, ba và đại ca cũng đã đưa, còn lại đều là của anh." Ngụy Kiến Vĩ lúc này mới bưng lên bát, và từng miếng cơm Hiểu Vân ngồi ở một bên, nhàm chán nhặt một cành cây, cầm vung qua vung lại. Cô nói chuyện Hà Hiểu Phân sáng tới nhà "Chị tôi định ngày mốt mọi người cùng về nhà mẹ tôi, anh có đi được không?" Ngụy Kiến Vĩ gật đầu, nuốt cơm trong miệng xuống, nói "Kênh nước ngày mai sửa một ngày nữa là được, ngày mốt không có việc gì." "Cứ quyết định như vậy đi." Cô giải quyết dứt trưa ánh nắng chói chang, ve không biết đậu ở cây nào kêu râm ran, dưới bóng cây lại khá mát mẻ khoan nhẹ thổi tới, rơi xuống mấy cái lá cây, Hà Hiểu Vân nhặt một cái lên thưởng thức, bỗng nhiên nhắc tới nói "Không biết Tiểu Bàn Tử buổi trưa có ăn ngoan ngoãn ăn cơm không nữa." Ngụy Kiến Vĩ qua mấy giây mới hiểu được Tiểu Bàn Tử trong miệng cô chính là con của bọn họ, nhất thời yên lặng, nửa ngày sau mới nói "Kích thước của nó vẫn tính là bình thường." Hà Hiểu Vân liếc anh một cái, "Làm người phải thành thật, không thể bởi vì anh là cha ruột của nó mà mù quáng xem nhẹ sự thật bày ra ở trước mắt." Anh cũng không cho là mình dùng ánh mắt cha ruột, nói "Một tay tôi có thể ôm được." Hà Hiểu Vân lần này ngay cả liếc cũng không thèm liếc, "Vậy một tay anh còn có thể khiêng được một bao gạo đâu." Ngụy Kiến Vĩ có chút bất đắc dĩ, "Cái này không thể so sánh." "Tôi nói có thể so là có thể so." Hà Hiểu Vân khoát tay, "Anh ăn nhanh đi, một lát lá cây rụng hết vào trong cơm bây giờ." Nói xong, cô liền cúi đầu giống như nghiêm túc nghiên cứu lá cây trong tay, không cho anh cơ hội cãi lại tới trước kia lúc xem phim truyền hình thường xuyên nhìn thấy nhân vật chính ngồi dưới tán cây dùng lá cây thổi ra âm thanh, mặc dù cô không phải nhân vật chính nhưng cô là mẹ của nhân vật chính, hẳn là cũng sẽ có loại kỹ năng này đi? Nghĩ như vậy, mang theo vài phần tự tin, cô ngậm lấy cái lá, dùng sức thổi."Phù - " Hà Hiểu Vân lập tức thả tay xuống, như không có việc gì liếc nhìn Ngụy Kiến Vĩ một cái, thấy anh cúi đầu ăn cơm, giống như không lưu ý động tĩnh của cô thì mới thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ vứt cái lá Kiến Vĩ rất nhanh ăn xong, cô thu dọn chén đũa một lần nữa bỏ vào trong giỏ, đang muốn đứng lên thì bên tai bỗng nhiên vang lên một làn điệu du dương giống như âm thanh của Hiểu Vân ngẩng đầu, thấy hai tay anh cầm cái lá đặt ở bên miệng, âm thanh nhẹ nhàng thổi mắt của anh ta còn nhìn cô, ánh sáng lấp lóe trong mắt kia, rõ ràng chính là chế giễu!.
Đêm nay đến sau nửa đêm mới ngủ, sáng hôm sau tỉnh dậy thì đứa nhỏ còn đang ngủ, Ngụy Kiến Vĩ sớm đã không có trong phòng, chăn chiếu cũng đã cất Hiểu Vân nằm thất thần một lát, nhớ lại hôm nay phải "về nhà ngoại" mới hoàn toàn tỉnh táo lại, vén chắn lên xuống tủ quần áo trong phòng có dán một cái gương, cô đứng trước gương chải đầu, người trong gương có một gương mặt trái xoan, mặc dù ở nông thôn nhưng làn da lại trắng trẻo, mắt hơi tròn, trắng đen rõ ràng, mũi thẳng thanh tú, bờ môi căng mọng, dù không trang điểm chút nào nhưng cũng là một mỹ thân Hà Hiểu Vân cũng rất thanh tú, cũng coi như là một tiểu mỹ nhân, nhưng so với gương mặt này thì vẫn không vậy thì xem ra cô chẳng những lấy không một cái mạng mà còn được một thân thể khỏe mạnh xinh đẹp, dù cho tình cảnh trước mắt không tốt lắm thì cũng không có gì để oán xong quần áo ra ngoài, những người khác trong nhà lần lượt dậy, Vương Xuân Hoa đang chuẩn bị vào nhà bếp, Hà Hiểu Vân thấy đại tẩu bụng lớn mà muốn đi hỗ trợ thì ngăn lại để mình đi."Một lát ăn xong trở về thì mang theo cái này".Vương Xuân Hoa cắt mấy củ khoai lang bỏ vào nồi, đậy nắp lại, ra hiệu cho cô cái gùi cạnh nãy bà tới bỏ đồ thì Hà Hiểu Vân thấy trong đó có chừng một hai ký đậu phộng, nửa túi kẹo quýt, mười mấy cái trứng gà, phía trên cùng còn có hai bó nói những cái khác, chỉ nói trứng gà thôi cũng không dễ có mái trong nhà không phải là ngày nào cũng đẻ trứng, ba con gà bình quân một ngày có thể đẻ hai trứng đã là rất giờ đại tẩu mang thai cần dinh dưỡng lại không có cái khác để ăn nên mỗi ngày nấu cái trứng cho chỉ. Ngẫu nhiên Ngụy Viễn Hàng cũng có thể được một quả, mười mấy quả trứng kia chỉ sợ phải dành dụm hơn nửa Hiểu Vân băn khoăn, "Mẹ, trứng gà thì thôi, để lại cho đại tẩu đi." Vương Xuân Hoa có phần ngoài ý muốn nhìn cô một cái, trước kia con dâu này chỉ có ngại không đủ chứ có khi nào nói thôi đâu, nhìn biểu cảm của nó thì không giống giả vờ, thật sự thay đổi rồi sao? Bà lắc đầu, "Phần đại tẩu con mẹ đã phần lại, đây vốn chuẩn bị cho con mang về".Tuy nói trong hai đứa con dâu thì bà thích con dâu cả chịu khó nghe lời hơn, nhưng một chén nước vẫn phải cố gắng giữ thăng bằng, bình thường món đồ tốt nào thì lớn có, nhỏ cũng có, có việc gì thì cũng cho hai người chia ra chí lúc con dâu lớn chưa mang thai còn làm nhiều hơn một Xuân Hoa rât rõ ràng, người một nhà ở chung với nhau vỗn dễ dàng xảy ra mâu thuẫn, nếu bà còn bất công nữa thì sẽ chỉ ầm ĩ gia đình không xong bữa sáng, Ngụy Kiến Vĩ đeo gùi, Hà Hiểu Vân dắt tay Ngụy Viễn Hàng xuất đội của bọn họ bởi vì con sông ở chân núi kia mà lấy tên là đại đội Thanh Thủy Hà, trong đó chia ra thành hai tiểu đội, Ngụy gia ở đội 1, nhà mẻ đẻ Hà Hiểu Vân ở đội 2, vừa lúc một đầu thôn, một cuối thôn, cách nhau khoảng chừng hai cây đường đi gặp phải không ít người, lúc trước hôn sự hai người huyên náo toàn bộ đại đội, thậm chí một số người ở công xã cũng nghe nói, bây giờ thấy một nhà ba người bọn họ đi cùng nhau thì có không ít người nhìn có người quen dừng lại chào hỏi, hỏi bọn họ đi được nửa đường, bước chân Ngụy Viễn Hàng trở nên rề rà, đứa nhỏ bắt đầu lười, "Mẹ, con mệt ơi là mệt." Hà Hiểu Vân ở trên cao nhìn xuống liếc nhìn nó một cái "Bình thường không có việc gì chạy đông chạy tây, tràn trề sức lực, bây giờ đi hai bước liền mệt rồi sao?" "Không phải hai bước, đã đi thật nhiều thật nhiều bước!" Thằng bé dùng tay vẽ một vòng tròn lớn, biểu thị rất nhiều rất nhiều."Vậy con nói phải làm sao? Mẹ cũng thật mệt, cõng con không nổi." Hà Hiểu Vân rất là vô nhỏ không có cách nào, đành phải tiếp tục đi, vừa đi vừa lẩm tiếp một nửa đường thì nó dừng lại, vẻ mặt tiu nghỉu nói "Mẹ, con thật sự đi không nổi nữa." Hà Hiểu Vân vẫn không hề nhúc nhích, cô rất rõ ràng đứa nhỏ này đang nghĩ gì, trước đó lúc nó chơi đùa với Diễm Diễm là có thể chạy nguyên cả một ngày, bình thường nếu là chỉ đi với cô ra ngoài thì cũng sẽ không yếu đuối như vầy, còn không phải nhìn thấy bên cạnh còn có Ngụy Kiến Vĩ nên mới làm nũng, muốn có người cõng mình nói trẻ con thì ngây thơ? Đứa nào đứa nấy đều tinh ranh cô không để ý tới, Ngụy Viễn Hàng quả nhiên quay đầu qua Ngụy Kiến Vĩ ra vẻ đáng thương, "Ba, chân của con thật là mỏi." Hà Hiểu Vân ở bên nhìn, Ngụy Kiến Vĩ thực sự dừng lại, ngồi xổm xuống trước mặt nó."Ba thật tốt!" Ngụy Viễn Hàng reo lên một tiếng, nhào tới, vẫn không quên nịnh nọt một thể mập mạp kia của thằng nhỏ đối với Hà Hiểu Vân mà nói là nặng quá sức, nhưng với ba nó thì thực sự không phải là vấn đề gì đáng Ngụy Kiến Vĩ còn muốn xách cái gùi lên, Hà Hiểu Vân nói "Để tôi cầm đi".Ngụy Viễn Hàng trên lưng ba mình vui vẻ vung vẩy chân, giống như phát hiện ra điều mới lạ mà hưng phấn "Mẹ xem con cao chưa này, cao hơn mẹ luôn!" Hà Hiểu Vân vỗ một cái lên cái mông đang uốn qua uốn lại của nó, "Ngay ngắn một chút, coi chừng ngã rụng răng cho biết".Đứa nhỏ ngoan ngoãn yên tĩnh chừng một phút thì lại bắt đầu hết nhìn đông tới nhìn tây, cũng may Ngụy Kiến Vĩ sức lực lớn, cõng một đống thịt nhích tới nhích lui như vậy mà vẫn đi vững Hà gia còn một đoạn, từ xa đã trông thấy Lý Nguyệt Quế ngồi trong sân, vừa nhặt đậu vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn quanh."Bà ngoại! Con tới thăm bà ngoại này——" còn chưa vào cổng Ngụy Viễn Hàng đã hét Nguyệt Quế liền vội vàng đứng dậy, tay lau qua loa lên tạp dề, cười híp mắt ra đón, "Kiến Vĩ về rồi sao?" Ngụy Kiến Vĩ gật đầu, gọi mẹ, buông Ngụy Viễn Hàng nhỏ còn chưa chạm đất thì Lý Nguyệt Quế đã bế thằng bé lên, "Ai u, Tiểu Hàng của chúng ta lại lớn rồi, bà ngoại sắp ôm không nổi nữa rồi." Bà vừa nói vừa bảo bọn họ vào nhà, trông thấy Hà Hiểu Vân mang theo cái gùi thì nhịn không được nói "Lần sau nói với mẹ chồng con đừng lần nào cũng đem nhiều đồ như vậy, nhà mấy đứa nhiều người, đều là bớt ăn bớt mặc mới tiết kiệm được"."Con biết rồi", Hà Hiểu Vân đáp, thấy Ngụy Viễn Hàng còn đu trên người bà ngoại như con khỉ thì nói "Hàng Hàng mau xuống, con mập như vậy, nhìn xem bà ngoại mệt muốn chết rồi kìa." Ngụy Viễn Hàng bĩu môi nhưng cũng không dám không nghe Nguyệt Quế bảo vệ cháu ngoại, vội nói "Tiểu Hàng của chúng ta mập chỗ nào, con nít phải mũm mũm mỉm mỉm mới dễ thương." Nhưng bà cũng không ôm Ngụy Viễn Hàng nữa mà để thằng bé ngồi với Ngụy Kiến Vĩ, mình thì đi vội vào nhà qua bà nghe được tin con rể đã về, con gái hẳn là hôm nay sẽ về nên buổi sáng đã nấu sẵn nước, bây giờ đổ chút nước nóng vào nồi, nhóm lửa lên, chờ nước sôi thì đập trứng gà Hiểu Vân theo vào đến giúp đỡ, thấy bà đánh trứng gà thì vội nói "Đừng nấu phần con." Tình trạng trong nhà kém hơn Ngụy gia nhiều, có thể tiết kiệm thì tiết kiệm."Như vậy sao được, " Lý Nguyệt Quế không đồng ý, "Bình thường một mình con về thì thôi, hôm nay Kiến Vĩ cũng ở đây thì mấy đứa đều là khách." Hà Hiểu Vân nghe vậy bất đắc dĩ lắc là thời đại nào đi nữa thì tư tưởng này gần như đều luôn tồn tại, luôn có người cho rằng con gái gả đi thì là thuộc nhà người ta, sau này về nhà thì chỉ có thể lấy thân phận khách mà về, tách rời bọn họ ra khỏi nơi đã sinh ra lớn biết tư tửơng này không phải hai ba câu nói có thể thay đổi được nên cũng không tranh luận với bà Nguyệt Quế lại hỏi "Sao con không ra ngoài trò chuyện với Kiến Vĩ?" Hà Hiểu Vân nghĩ, con với anh ta thì có gì để nói, nhưng mà lời này mà nói ra thế nào cũng sẽ bị mắng thế nên nói sang chuyện khác "Ba con đâu, sao ba không ở nhà?" "Bị người trong đội gọi đi thương lượng chuyện cấy mạ rồi, lát nữa là về." Lý Nguyệt Quế đập liền sáu cái trứng, đậy nắp nồi lại một lát, quay đầu đi tìm đường đỏ trong tủ, "Chị con hôm qua cũng về một chuyến." Hà gia hết thảy có ba người con, con lớn con giữa đều là gái, con út là trai, còn đang đi Hiểu Vân ở giữa, chị cả gả đến đại đội kế bên, đã sinh hai đứa đều là con Hiểu Vân đáp lại một tiếng, đợi bà nói Nguyệt Quế từ trong tủ lấy ra một gói giấy, thở dài nói "Đường này là hồi năm ngoái chị con ở cử nên mẹ mua nhiều một chút để qua nó lại cãi nhau với anh rể con." "Bởi vì chuyện đứa nhỏ?" Hà Hiểu Vân chồng chị cả muốn con trai nên bất mãn chuyện chỉ sinh hai đứa con gái, năm ngoái mới ở cử không bao lâu đã giục sinh đứa vì hai con gái đều còn nhỏ, thực sự chăm không xuể nên chị cô muốn một thời gian nữa rồi tính, bởi vậy vẫn luôn ầm chuyện này không tính hiếm thấy, chỉ ở đại đội Thanh Thủy Hà còn có người sinh liên tục năm đứa con gái chỉ vì muốn sinh con trai, trong nhà quá nhiều con nuôi không nổi còn cho hai đứa cho nhà khác, bây giờ con dâu nhà đó lại có bầu. Đây coi như đã là có nhân tính, có người nhẫn tâm thấy sinh ra là con gái liền dìm vào trong chậu nước cho chết ngạt, nói ra ngoài thì là đứa nhỏ chết Hiểu Vân đời trước sinh ra ở một vùng núi hẻo lánh, khi đó đã sớm thực hiện kế hoạch hóa gia đình, nhà nước chỉ cho phép sinh một ở chỗ cô, phàm là đứa đầu là gái thì sẽ sinh lén, dù sao cũng phải sinh ra con cô chính là tình huống như vậy, cô có một em trai nhỏ hơn ba tuổi, gần như là cô chăm gái trên núi hầu như không được đi học, chưa tốt nghiệp cấp hai đã đi theo người khác ra ngoài làm công, không bao lâu thì sinh con, đưa đứa nhỏ về quê rồi tiếp tục đi làm, chờ đứa nhỏ lớn lên lại lặp lại tương lai như của bọn Hiểu Vân khá may mắn, thành tích cấp một cấp hai đều rất tốt, thi vào cấp ba đứng nhất đầu cha mẹ bắt cô cũng đi kiếm tiền, là hiệu trưởng kiêm giáo viên của cô tự mình tới nhà thuyết phục bọn họ, còn hứa hẹn sẽ giúp Hà Hiểu Vân giành học bổng miễn học phí, nên cô mới có thể đi học mà huyện của bọn họ là huyện nghèo, cơ sở giáo dục thiếu thốn, một năm cũng không có mấy học sinh thi được đại học trọng Hiểu Vân lại tới từ nông thôn, mặc dù thành tích trên trấn rất tốt nhưng tới huyện thì lại không thể so được, cô lại không có tiền học thêm, mua tài liệu, tất cả đều nhờ vào bản thân nỗ lực chăm chỉ, cuối cùng cũng thi đậu nguyện vọng hai đại là sinh viên đầu tiên trong thôn nhỏ, lúc đầu ba mẹ cô còn rất vui, cảm thấy nở mày nở sau nghe nói phải học xong bốn năm đại học mới có thể đi làm, hàng năm phải đóng không ít học phí thì sắc mặt không còn tốt hôm đó thì có một người phụ nữ thường nhiều chuyện trong thôn tìm tới, kéo cô nhìn tới nhìn lui, trong lòng Hà Hiểu Vân liền cảnh lén bà ta nói chuyện với ba mẹ mới biết trong huyện có một ông chủ nào đó nghe nói cô thi đậu đại học, rất thông minh lại xinh đẹp nên muốn dùng nhiều tiền cưới cô về làm vợ cho đứa con bị nhược trí của ông ta, xem có thể sinh ra đứa con bình thường được Hiểu Vân quả thực như bị sét đánh giữa trời quang, cô vốn tưởng ba mẹ sẽ cự tuyệt ngay tại chỗ, không nghĩ tới tiền đồ của con gái sau này so với tiền tài ở trước mặt, ba mẹ không chút do dự chọn cái họ chẳng những nhốt cô lại trong nhà, còn trước mặt cô đốt thư thông báo trúng tuyển, nếu không phải sau đó em trai lén thả cô đi thì chỉ sợ cô thật sự phải gả cho một tên nhược trí làm cô đi khỏi nhà trên người không có gì cả, những năm sau đó đã từng bị lừa, từng bị đánh, thiếu chút nữa còn bị bán, sau này rốt cuộc phấn đấu được chút thành tích thì không bao lâu sau lại kiểm tra ra bản thân mắc bệnh ung thư, sau đó thì tới bởi vì có những việc đã xảy ra ở kiếp trước mà cô rất rõ ràng, có những tư tưởng thâm căn cố đế là rất khó thay trong nồi đã chín, Lý Nguyệt Quế lấy ra ba cái chén, trong mỗi chén bỏ một muỗng đường đỏ, lại múc trứng ra, bà lại nói "Theo mẹ thấy, chị con sinh sớm một chút cũng tốt, thừa dịp còn trẻ còn có thể sinh con con tốt hơn nó, đứa đầu sinh được con trai, Kiến Vĩ lại có tiền đồ, sau này mấy đứa cố gắng hòa thuận, đừng chọc nó tức giận, biết chưa?" Hà Hiểu Vân không trả lời, nhìn chằm chằm ngọn lửa lúc sáng lúc tối trong lò, thất thần..
Truyện Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại của tác giả Khai Hoa Bất Kết Quả kể về thập nên 70, thế đạo khó khăn, cuộc sống thiếu thốn. Hà Hiểu Vân không hiểu sao lại xuyên về niên đại đó, lại còn thành một nhân vật đáng gờm trong tiểu thuyết. Không phải nữ chính, không phải nữ phụ, càng không phải nữ phản diện, nữ pháo hôi mà là mẹ ruột của nam chính… Đáng sợ! Thiếu nữ như hoa như ngọc đột nhiên lại trở thành phụ nữ có chồng, còn có con. Mà nhân vật này cũng không phải dạng vừa gì… Bao nhiêu sự tích khiến người người trợn mắt há mồm nào là giả vờ rơi xuống nước, ăn vạ một quân nhân cùng thôn, bỏ thuốc mang thai con của đối phương, ỷ có con trai nhao nhao muốn ra riêng, nghi ngờ chồng ngoại tình đến bộ đội khóc lóc om sòm lăn lộn muốn lật trời… Hà Hiểu Vân trước đó vẫn cảm thấy, cha của nam chính đúng là khổ tám đời mới gặp được một cực phẩm như thế. Bây giờ cô lại trở thành cực phẩm này, cảm giác thật là châm chọc nói không nên lời. May mắn duy nhất là, lão thái thái nay vẫn chỉ là một cô gái mới gả, trẻ tuổi xinh đẹp, thân thể khỏe mạnh. Có hai thứ này, tình trạng có xấu hơn nữa cô cũng chấp nhận được. Nhưng mà, đến tối, vừa nghĩ tới “người cha” mà nam chính vô cùng kính trọng trong sách, nay là người chồng cô bị bắt tiếp nhận, chó độc thân Hà Hiểu Vân lại có chút hỏng bét.
Tên gốc Xuyên thành niên đại văn nam chủ thân mụ Thể loại Ngôn tình, cận đại, HE, xuyên việt, ngọt sủng, xuyên vật chính Hà Hiểu Vân, Ngụy Kiến VĩEditor A Huyền 152Số chương 62Văn ánThập nên 70, thế đạo khó khăn, cuộc sống thiếu Hiểu Vân không hiểu sao lại xuyên về niên đại đó, lại còn thành một nhân vật đáng gờm trong tiểu phải nữ chính, không phải nữ phụ, càng không phải nữ phản diện, nữ pháo hôi mà là mẹ ruột của nam chính...Đáng sợ!Thiếu nữ như hoa như ngọc đột nhiên lại trở thành phụ nữ có chồng, còn có con. Mà nhân vật này cũng không phải dạng vừa gì...Bao nhiêu sự tích khiến người người trợn mắt há mồm nào là giả vờ rơi xuống nước, ăn vạ một quân nhân cùng thôn, bỏ thuốc mang thai con của đối phương, ỷ có con trai nhao nhao muốn ra riêng, nghi ngờ chồng ngoại tình đến bộ đội khóc lóc om sòm lăn lộn muốn lật trời...Hà Hiểu Vân trước đó vẫn cảm thấy, cha của nam chính đúng là khổ tám đời mới gặp được một cực phẩm như thế. Bây giờ cô lại trở thành cực phẩm này, cảm giác thật là châm chọc nói không nên mắn duy nhất là, lão thái thái nay vẫn chỉ là một cô gái mới gả, trẻ tuổi xinh đẹp, thân thể khỏe hai thứ này, tình trạng có xấu hơn nữa cô cũng chấp nhận mà, đến tối, vừa nghĩ tới "người cha" mà nam chính vô cùng kính trọng trong sách, nay là người chồng cô bị bắt tiếp nhận, chó độc thân Hà Hiểu Vân lại có chút hỏng bét.*
Truyện Xuyên Thành Mẹ Ruột Nam Chính Truyện Niên Đại của tác giả Khai Hoa Bất Kết Quả kể về thập nên 70, thế đạo khó khăn, cuộc sống thiếu Hiểu Vân không hiểu sao lại xuyên về niên đại đó, lại còn thành một nhân vật đáng gờm trong tiểu phải nữ chính, không phải nữ phụ, càng không phải nữ phản diện, nữ pháo hôi mà là mẹ ruột của nam chính...Đáng sợ!Thiếu nữ như hoa như ngọc đột nhiên lại trở thành phụ nữ có chồng, còn có con. Mà nhân vật này cũng không phải dạng vừa gì...Bao nhiêu sự tích khiến người người trợn mắt há mồm nào là giả vờ rơi xuống nước, ăn vạ một quân nhân cùng thôn, bỏ thuốc mang thai con của đối phương, ỷ có con trai nhao nhao muốn ra riêng, nghi ngờ chồng ngoại tình đến bộ đội khóc lóc om sòm lăn lộn muốn lật trời...Hà Hiểu Vân trước đó vẫn cảm thấy, cha của nam chính đúng là khổ tám đời mới gặp được một cực phẩm như thế. Bây giờ cô lại trở thành cực phẩm này, cảm giác thật là châm chọc nói không nên mắn duy nhất là, lão thái thái nay vẫn chỉ là một cô gái mới gả, trẻ tuổi xinh đẹp, thân thể khỏe hai thứ này, tình trạng có xấu hơn nữa cô cũng chấp nhận mà, đến tối, vừa nghĩ tới "người cha" mà nam chính vô cùng kính trọng trong sách, nay là người chồng cô bị bắt tiếp nhận, chó độc thân Hà Hiểu Vân lại có chút hỏng bét.
xuyên thành mẹ ruột nam chính truyện niên đại