Anh Đã Từng Yêu Em - Dương Nhất Linh (OST Thần Bài Khô Mực) [MV OFFICIAL]★ Song : Anh Đã Từng Yêu Em ★ Singer : Dương Nhất Linh★ Composer : DC Tâm★ Actress
Tiểu thuyết: Kiếp trước em đã chôn cất anh - chương 1! Tôi đã từng nghe một câu truyện tiểu thuyết như thế này, "Kiếp trước, sau khi chết đi rồi, thân xác tôi bị đem vứt ngoài đường phố.
Truyện Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Quyển 1 - Chương 17. Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Tôi đã từng hứa rằng sẽ yêu thương người con gái này suốt đời, sẽ không để cô ấy phải chịu ấm ức. Ngày hôm nay, cô ấy
Truyện Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Quyển 2 - Chương 32. Hiện menu doc dường như cồ gái đã từng nói với tồi những lời van nài, trách cứ trước kia đã trở thành một con người khác! cho đến khi mệt mỏi rã rời. Rồi sau đó, tồi Ồm người con gái tồi yêu
"Anh sẽ đi tìm một thiên sứ, để người đó thay anh yêu em." Tiểu Mễ mất người yêu, lại biết tin trái tim của anh được hiến tặng cho người nào đó. Cô quyết tâm tìm đến người con trai ấy, người được hiến tặng trái tim của người cô yêu để rồi tự hành hạ
Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh Tào Đình Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh - Quyển 2 Chương 46 Một ngày sau đó vài tháng , tôi mời một mình Uyển Nghi đi ăn cơm. Uyển Nghi ăn từng miếng bánh ga tô nhỏ, tôi bỗng nhiên nói một câu: "Ăn cơm xong, chúng ta đi thăm bố của
Qeel. Tháng bảy của hai năm về trước, tôi đã là sinh viên đại học năm thứ tư và đang chuẩn bị tốt nghiệp. Không khí tràn ngập hương hoa Dành Dành còn ánh nắng lại tràn ngập dư vị của bụi thải công nghiệp. Đối với những sinh viên năm cuối khác, dư vị đó là biểu hiện của xã hội, của thương trường, của sự độc lập, của nhân tình thế thái, còn có cả nỗi buồn chia li khi phải chia tay mỗi người một nơi của các cặp tình nhân đâu trong khu vườn trường cũng có thể dễ dàng nhìn thấy những cặp đôi năm cuối đang tranh thủ quãng thời gian ngắn ngủi cuối năm học để được ở bên nhau, cùng tận hưởng nốt cảm giác hò hẹn yêu đương lần cuối nào đã tìm được một công việc tốt thì vẫn có thể giữ được phong độ tự nhiên khoáng đạt, còn người nào công việc không như ý hoặc căn bản là không tìm được việc làm thường phải chia tay nhau với ánh mắt buồn rầu, đờ chồng từng chồng sách lớn, máy tính, đồ dùng hàng ngày đã qua sử dụng, tất cả đều được mang đi bán với giá chỉ mấy hào một mới vào trường chắc chắn không thể nào hiểu được nỗi lòng của người sắp rời xa giảng cô bé, cậu bé sinh viên năm thứ nhất với ánh mắt ngây thơ, trong sáng đi ngang qua chỗ chúng tôi đang đứng bán rẻ đống máy tính, ríu rít hỏi thăm đường tới giảng đường, ký túc xá, nhà ăn… So với những gương mặt non nớt ấy, khuôn mặt của chúng tôi đã nhuốm đầy vẻ tang thương rồi. Muốn lấy tư cách của những người đi trước, khuyên bảo đám đàn em mấy câu, nhưng lại bị những hoài niệm do nhìn thấy bọn họ cùng nỗi niềm day dứt khiến bộ dạng chúng tôi trở nên thiểu não hơn bao giờ hết, thế là giơ tay chỉ loạn xạ một hồi, chẳng nói được một câu nào tâm trạng phức tạp ấy còn có cả sự đố kị với những người mới. Hào khí mạnh mẽ, tinh thần phấn khởi, nhìn xa trông rộng, chí khí hiên ngang… của bọn họ giờ đây cũng đã từng xuất hiện trong tư tưởng của chúng tôi bốn năm về trước. Còn chúng tôi, sau bốn năm vẫy vùng ở trường đại học đã sớm giống như đám gia súc, gia cầm bị sa xuống đầm lầy, ban đầu còn ra sức giãy giụa, cố gắng chống chọi với vận mệnh nhưng mãi mà vẫn không có kết quả, thậm chí càng cử động càng bị lún sâu thêm, cuối cùng đành phải buông xuôi, tự sinh tồn tự hủy diệt. Nhìn đám sinh viên mới đang hào hứng thêu dệt tương lai, nhìn lại quá khứ, dường như nhìn thấy hình ảnh mình của bốn năm về là, trong sự thân thiết kia còn nhen nhóm cả ánh nhìn thù thuẫn của tôi đối với đám sinh viên mới không giống như lũ bạn học, bởi vì tôi vẫn còn ở lại trường thêm ba năm nữa tôi học tiếp lên cao vậy, hương hoa Dành Dành không khiến tôi xúc động; sự chia ly của tháng 7 cũng không khiến tôi bị tổn thương, bạn gái tôi sang năm sẽ học năm thứ hai; Gánh nặng khi bước ra khỏi cổng trường cũng không đè lên vai tôi bởi đi ra rồi, tôi vẫn còn có thể quay lại; đồ dùng hàng ngày của tôi cũng không cần đem ra bán, tôi chỉ phải chuyển từ khu nhà ở của sinh viên sang khu nhà ở của nghiên cứu sinh mà thôi… Vì vậy, mỗi lần, khi tôi đang nắm cổ tay trắng ngần của cô bạn gái Uyển Nghi, cất lời chào những người bạn học đang tay xách nách mang, bước ra khỏi cổng trường đại học, đều nhận được ánh nhìn đầy ngưỡng mộ nhưng lại hàm chứa sự thù hận. Nói theo cách của Đại T, người ở cùng phòng trong suốt 4 năm với tôi, đó là mâu thuẫn giữa kẻ bóc lột và người lao cũng không phản bác lại, tôi chỉ nhìn Uyển Nghi xinh đẹp, nhã nhặn của tôi rồi cười hì T lại nói nhìn tôi cười trông như kẻ cướp!Đại T là bạn thân của tôi suốt bốn năm học đại học, tình cảm dành cho nhau cũng không chỉ ở mức bình thường. Câu hỏi về công việc của người bạn thân tuyệt đối xuất phát từ tấm lòng chân thành của tôi “Tên tiểu tử này, công việc tìm đến đâu rồi!”Đại T vẫn giữ bộ dạng nhếch nha nhếch nhác ấy “Tôi quyết định vẫn tiếp tục làm ở Blues 18’.”“Cậu tốt nghiệp ở một trường đại học danh tiếng lại đi làm trai bao ở một quán bar?! Cậu điên rồi à!” Tôi không kiềm chế được, gào tướng lên “Trước đây, lúc còn đi học, vì thời gian học không căng thẳng, có thời gian rảnh, cậu làm thêm ở đó cũng được. Dù sao thì cũng kiếm thêm được ít tiền lại có thể cảm nhận xã hội thực tế, tôi cũng không phản đối gì. Nhưng bây giờ đã tốt nghiệp rồi, cậu phải tìm một công việc chính đáng chứ…”Đại T nhắm mắt lại, gương mặt không một chút biểu cảm, cắt ngang lời của tôi “Vâng, vâng, vâng… tìm một công việc chính đáng, tôi làm ở công ty nước ngoài, vợ là giáo viên phổ thông, kết hôn rồi sinh con, trăm năm hạnh phúc, con cái đầy nhà, con nối nghiệp cha, phú quý ba đời, vui đạo luân thường, tứ đại đồng đường, vui hưởng tuổi già, già chết tại gia, cưỡi hạc thăng thiên… còn ngôn từ mỹ miều nào muốn giáo huấn tôi nữa không?” Cậu ấy tuôn ra một tràng, miệng không ngừng nghỉ, lầm rầm như đang tụng bị những câu nói đưa đẩy của tên tiểu tử này bịt kín miệng lại, không thốt ra được câu nào nữa, chỉ đứng ngây ra mà nhìn lượt Uyển Nghi, cô ấy đang đứng cạnh tôi, đưa tay lên che miệng cười rúc T bỗng chuyển sang nói một cách rất nghiêm túc “Nếu tôi mà tìm được cô vợ tốt như của cậu, tôi nhất định sẽ trở nên đứng đắn hơn.” Vừa nói, Đại T vừa liếc nhìn Uyển Nghi một cái đầy ẩn ý rồi nhanh chóng đưa mắt nhìn xa xăm theo hướng là một người sống nội tâm, nghe những lời tâng bốc trần trụi ấy của Đại T, Uyển Nghi xấu hổ tới nỗi đỏ bừng cả mặt, lúng túng không biết làm thế nào đành cúi gằm mặt nhìn xuống đất. Tôi cười lớn, đưa tay ôm Uyển Nghi vào lòng rồi nói “Đương nhiên rồi, cô dâu của tôi là hoa khôi của khoa ngoại ngữ mà! Có đúng không, vợ yêu?”Uyển Nghi khe khẽ nũng nịu “Anh này! Chỉ được cái nói linh tinh”, hai má lại càng đỏ Nghi là một thục nữ theo đúng tiêu chuẩn, tính cách điềm đạm của cô ấy luôn toát lên vẻ đẹp cổ điển của một cô gái phương Đông. Tóc mượt lưng thon, cười không hở lợi, nói năng nhẹ nhàng, từ tốn. Đôi chân lúc nào cũng được bao bọc trong lớp tất cotton trắng muốt, gấu váy bay bay, bước chân đi nhẹ nhàng. Cũng giống như những nữ sinh trẻ trung, cuốn hút khác trong trường, dù có việc hay không có việc gì, cô ấy đều luôn luôn mỉm cười nhẹ nhàng. Nhưng, liệu cô ấy có biết, sau này sẽ gặp một người như tôi đây?Năm ngoái, khi vừa đến trường nhập học, Uyển Nghi đã làm cho đôi mắt của phần lớn nam sinh trong trường đều sáng bừng lên. Tuy nhiên, cũng vì cô ấy quá xinh đẹp nên mãi vẫn không có ai dám theo đuổi. Sự lo sợ đã khiến con người ta khinh mạn cả thần tiên của chốn nhân gian. Tôi – một người không có điểm gì là quá xuất sắc nhưng lại có một ưu điểm duy nhất, đó là to gan. Còn Đại T lại nói rằng da mặt tôi rất dày. Vì vậy, tôi không giống như những nam sinh khác, không ở lì trong ký túc xá, bàn tán, tôn xưng Uyển Nghi là hoa khôi của khoa sau giờ tự học rồi ngồi yên chờ đợi như thế. Ngay từ lần đầu tiên gặp Uyển Nghi, tôi đã tuyên bố là sẽ theo đuổi cô ra, theo đuổi một hoa khôi không phải sẽ gặp chín lần chín là tám mươi mốt những khó khăn như người ta vốn vẫn nghĩ, huống hồ Uyển Nghi vốn là một cô gái bình dị, dễ gần. Cô ấy chỉ thiếu một điều mà hầu hết các người đẹp khác đều có, đó là tính tự kiêu, tự cho rằng mình là nhất trên đời. Đôi mắt cô ấy dịu dàng, mềm mại như sự trơn bóng của những dải lụa vậy. Tôi cũng không ngốc nghếch đến độ mới gặp vài lần đầu đã viết những bức thư tình ướt át, còn dài hơn cả luận văn tốt nghiệp gửi cho cô ấy. Tôi chỉ lấy tư cách là người đi trước, quan tâm tới cô ấy, hướng dẫn cho cô ấy, luôn bên cạnh giúp đỡ cô ấy, lựa gió để náu mình vào đêm, tận dụng ưu thế vật mềm thì thường không phát ra tiếng động… đồng thời chọn lúc thích hợp để tổng kết một câu “duy thị tri kỷ tương phùng hận vãn” Chỉ những người là tri kỷ mới hối tiếc vì đã gặp nhau quá muộn. Cuối cùng, mọi sự cảnh giác, đề phòng của cô ấy đã bị tôi phá tan hoàn toàn. Tôi ngang nhiên có thể lấy tư cách là một người bạn tri kỷ, cùng sánh bước bên cô ấy đi khắp mọi ngõ ngách trong là, trong con mắt của những người khác, chúng tôi đã thành một đôi. Đại T hồi đó cũng rất ái mộ khí chất thanh tú của Uyển Nghi, cậu ấy rớt nước bọt thèm thuồng, chạy theo tôi hỏi xem cảm giác khi được hôn Uyển Nghi như thế nhắm mắt, cố ý làm ra vẻ đang hồi tưởng, sau đó lại giống như đang say đắm, liên tục gật gù đắc ý “tuyệt đến nỗi không thể nào tả nổi, tuyệt đến nỗi không thể nào tả nổi!”. Tôi nói hay đến nỗi Đại T cũng suy nghĩ miên man và cũng không ngớt ngưỡng mộ. Nhìn Đại T đang mơ mơ màng màng nghĩ tới Uyển Nghi với ý đồ dâm dục, tôi chỉ thẳng vào mặt Đại T rồi hét lên “Đồ xấu xa, phàm tục! Phàm tục tới nỗi không thể chịu được!”Nói tới nỗi Đại T cũng cảm thấy xấu hổ vô ra, tôi và Uyển Nghi còn chưa nắm tay nhiên, nắm tay, ôm hôn đều là những chuyện đương nhiên sẽ xảy ra. Năm ngoái, khi kỳ nghỉ đông vừa kết thúc, tôi đã đặt một nụ hôn với nỗi buồn đau canh cánh trong lòng lên đôi môi người đẹp Uyển Nghi, chính thức xác định mối quan hệ tình ái giữa hai Uyển Nghi là một cô gái có tư tưởng truyền thống nên cô ấy nhất quyết không cho phép tôi có những hành động đi xa hơn nữa trước khi kết hôn, thậm chí cả chuyện nghĩ đến thôi cũng không được phép. Vì vậy, dù có những lúc, tôi bị cô ấy làm cho xuân tình dào dạt cũng chỉ còn cách cố gắng kiềm chế lại. Tuy nhiên, đối với một tiên nữ thánh thiện như vậy, dường như sự chịu đựng đó là đương nhiên và cũng là can tâm tình cũng chưa từng nói với Uyển Nghi những câu yêu thương, ái mộ. Tôi cảm thấy nói ra những lời ấy thật kỳ cục. Uyển Nghi cũng không suốt ngày nhõng nhẽo bên tôi, nói những lời đường mật không thật lòng giống như những cô gái dung tục lần khẳng định đó, mối quan hệ của chúng tôi luôn giống như nước suối trong chảy trên đá, dòng nhỏ chảy người nói, tình yêu giống như món đồ uống, nước lọc mặc dù không có mùi vị nhưng lại không thể thiếu nó; rượu ngon mặc dù rất hấp dẫn nhưng uống lâu sẽ sinh bệnh, cuồng nhiệt quá sẽ có hại đến sức Nghi chính là nước lọc. Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ rời xa cô ấy. Ánh mắt mà cô ấy dành cho tôi luôn rất yên bình. Tôi thậm chí đã từng mơ ước, sau này sẽ kết hôn rồi sinh con đẻ cái với Uyển Nghi, cùng cô ấy sống một cuộc đời bình yên…Tất nhiên, suy nghĩ đó xuất hiện trước khi tôi gặp Mạt Mạt là rượu, ngọt ngào, thơm lừng, có lúc nóng bỏng, có lúc lại hiền hòa. Ban đầu thầm kín, lâu dần thành nghiện, như gần mà lại như xa, muốn ngừng cũng không xong. Đó là khoảng thời gian không biết đến sự trân trọng, là những ngày tháng ngông cuồng của tuổi trẻ. Lúc bấy giờ, chúng tôi luôn cho rằng, yêu là phải mãnh liệt, phải hào phóng, phải dữ dội, và rằng cảm xúc mới thay thế tình yêu cũ cũng chỉ là chuyện thường bấy giờ, cả hai chúng tôi đều nhìn cuộc đời bằng những kiến thức nông cạn nhưng lại cứ cho rằng mình hiểu biết tất cả. Mỗi khi ngước lên bầu trời, dương dương tự đắc mà tự nhận mình thanh cao.
Có lẽ duyên nợ của ta ở kiếp trướcGiờ đã trả xong nên em rời điLinh cảm em đã có ai rồi cất bướcCũng chẳng cản ngăn em đượcThấy em đang có ai đợi rồiNhiều điều anh vẫn muốn nóiEm bảo rằng thôiCó lẽ em muộn rồiMuốn níu tay em lạiNhưng con tim anh đang bối rốiAnh chỉ muốn hỏi em một lời thôiTại sao em thay đổiAnh vẫn chưa có câu trả lờiLời chia cắt chưa trên môiMà tay đã buông anh rồiNhìn mây trôi mãiAnh chỉ mong muốn ta quay lạiGiờ em lỡ yêu thương aiThì anh chính thức thất bạiThật sự trong tim anh giờ chỉ mongHỏi ngọn gió đôngCứu vãn kịp khôngTình cảm anh bao lâuChẳng muốn quên đâuTừng yêu dấu khoan trao người sauNhững thứ ta từngCó lẽ duyên nợ của ta ở kiếp trướcGiờ đã trả xong nên em rời điLinh cảm em đã có ai rồi cất bướcCũng chẳng cản ngăn em đượcThấy em đang có ai đợi rồiNhiều điều anh vẫn muốn nóiEm bảo rằng thôiCó lẽ em muộn rồiMuốn níu tay em lạiNhưng con tim anh đang bối rốiAnh chỉ muốn hỏi em một lời thôiTại sao em thay đổiAnh vẫn chưa có câu trả lờiLời chia cắt chưa trên môiMà tay đã buông anh rồiNhìn mây trôi mãiAnh chỉ mong muốn ta quay lạiGiờ em lỡ yêu thương aiThì anh chính thức thất bạiThật sự trong tim anh giờ chỉ mongHỏi ngọn gió đôngCứu vãn kịp khôngTình cảm anh bao lâuChẳng muốn quên đâuTừng yêu dấu khoan trao người sauNhững thứ ta từngThật sự trong tim anh giờ chỉ mongHỏi ngọn gió đôngCứu vãn kịp khôngTình cảm anh bao lâuChẳng muốn quên đâuTừng yêu dấu khoan trao người sauNhững thứ ta từngTại sao em thay đổiAnh vẫn chưa có câu trả lờiLời chia cắt chưa trên môiMà tay đã buông anh rồiNhìn mây trôi mãiAnh chỉ mong muốn ta quay lạiGiờ em lỡ yêu thương aiThì anh chính thức thất bạiCứu vãn kịp khôngHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum
Tin rằng ở kiếp trước, mình là a former life, I suspect I was a tại kiếp trước, her earlier life, kiểu mẫu của kiếp trước cũng đã xuất of signs of former life are also gì xảy ra trong kiếp trước của tôi đều là không he did in earlier life I have no trước của hắn đã kết earlier life ended. Mọi người cũng dịch kiếp trước lànhớ kiếp trướccó kiếp trướckiếp trước đãnhớ về kiếp trướctrong nhiều kiếp trướcMọi người đùa rằngắt hẳn tôi từng là một người Mexico trong kiếp generally joke that I was Mexican in a former rằng cô ấy là một con mèo trong kiếp swear she was a cat in a former không biết gì về kiếp know nothing about their earlier lẽ anh là một con gấu trong kiếp think I may have been a bear in a former giấc mơ kiếp trước, trong đó bạn khám phá kiếp trước thông qua hồi dreams, in which you explore past lives through trước của chúngkiếp trước của bạnkiếp trước của côtrong kiếp sống trướcKiếp trước của nàng rất đau early life was ta không nhớ được kiếp trước của just do not remember our prior nhiều kiếp many former y trong nhiều kiếp in many earlier trước chắc chắn tôi là a previous life I must have been a trước, dù sao cũng là không tồn previous life doesn't exist ông biết mình kiếp trước là ai không?Do you know who you were in past life?Có lẽ kiếp trước vô tình anh đã maybe in a previous life I kiếp trước họ là những người yêu nhưng cô nghĩ anh đã giết the past life they were lovers but she thought he killed trước, dù sao cũng là không tồn past doesn't really exist lẽ kiếp trước cô ấy là người Campuchia”.Maybe in a previous life she was Cambodian.”.Bạn có thể thấy kiếp trước của tờ can see the previous lives of the sheet of kiếp trước tới làng my previous world to the Garigari sinh biết kiếp trước của ta nhưng lại không biết tương lai của ta?”.Satan knows my past but I know his rằng ở kiếp trước, mình là in my previous life I was a đã từng là gì ở kiếp trước Một hoàng tử!What I think I was in my past life a prince!Chẳng lẽ thật sự có kiếp trướckiếp này hay sao?Is there really a life before this one?Kiếp trước ta là I am a kiếp trước tôi là con my past life, I was a trước, hắn thuận theo, nhưng kiếp này….In the previous life, he obeyed, but in this life….
Làm thế nào bây giờ? Uyển Nghi đang đứng ngoài cửa còn Mạt Mạt lại đang tắm trong nhà. Tôi làm thế nào để vừa có thể giải thích mọi chuyện với cô bạn gái Uyển Nghi lại vừa có thể an ủi, vỗ về người con gái mà tôi vừa thề non hẹn biển? Tôi cảm thấy ngày tận thế dường như đang đến rất gần rồi!Vò đầu bứt tai, đứng ngồi không yên, tôi lo lắng tới nỗi vùng ngay dậy, vội vàng mặc quần áo vào người nhưng vẫn không dám ra mở Nghi hình như quên không mang theo chìa khóa nhà, cứ đứng bên ngoài gõ cửa tới tấp. Tiếng gỗ cửa dồn dập khiến tôi vô cùng hoảng loạn, tôi lúc đó giống như một tên trộm đang bị cảnh sát bao vây vậy! Tôi nghĩ mãi mà không tìm ra được cách giải quyết ổn thỏa. Tôi chỉ hận một nỗi không thể mở cửa sổ mà nhảy thoát thân từ trên tầng thứ mười chín này xuống đất lúc đó, Mạt Mạt đã tắm xong, bước từ trong phòng tắm ra ngoài. Trên người cô ấy chỉ bao quanh bằng một chiếc khăn tắm. Cô ấy đưa mắt nhìn tôi như muốn nói, anh không nghe thấy tiếng gõ cửa như có thể, tôi chỉ hy vọng là mình quả thực không nghe thấy tiếng gõ cửa. Tôi chỉ hận một nỗi không thể biến thành một con chim đà điểu, có thể cứ vùi mãi đầu trong cát mà lảng điều nữa khiến tôi không thể ngờ tới, đó là Mạt Mạt lại điềm nhiên ra mở vừa được mở ra, đã nghe thấy tiếng càu nhàu của Uyển Nghi “Làm gì mà lâu thế… cô…” Tiếng càu nhàu bị ngắt ngang chừng khi vừa bước vào trong, Uyển Nghi đã nhìn thấy Mạt Mạt với chỉ một chiếc khăn tắm quấn quanh Nghi trợn tròn mắt lên, hết nhìn Mạt Mạt lại quay sang nhìn tôi. Tôi xấu hổ đến nỗi không dám nhìn thẳng vào Uyển Nghi, cũng không biết phải làm thế nào để giải quyết chuyện chốc lát, căn phòng trở nên vô cùng yên lặng, những giọt nước trên mái tóc vừa gội của Mạt Mạt nhỏ xuống sàn, phát ra những tiếng kêu tí tách.“Hai người… ” Uyển Nghi sững sờ trước cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, cô ấy nhất thời không kịp phản ứng gì đó, bên ngoài vang lên một tiếng pháo nổ. Tiếng động cũng làm tôi giật thót cả người.“Hai người…” Tay Uyển Nghi run run giơ lên, chỉ vào Mạt Mạt rồi lại quay sang chỉ vào tôi, cô ấy đang cố gắng trấn tĩnh để hỏi, “đã làm chuyện gì?”“Tắm gội.” Mạt Mạt tỏ ra rất bình thản, hầu như không có vẻ lo lắng của một người bị bắt quả tang đang ngoại tình với chồng của người khác.“Ngải Mạt Mạt, tại sao cô cứ đến đây tắm gội vậy!” Dù bản lĩnh đến mấy, Uyển Nghi cũng không thể giấu nổi cảm xúc của mình, cô ấy nghiến răng căm giận hỏi.“Cô đến đây rốt cuộc để làm gì!”Một nam một nữ, cùng ở chung một nhà, còn có thể làm gì khác nữa chứ! Tôi nghĩ thầm nhưng cố gắng kiềm chế lại, không nói câu gì, cũng không dám nhìn ai trong hai người con gái đó. Tôi chỉ hận một nỗi không thể đào một lỗ ở dưới đất mà tẩu thoát. Bố đã từng dạy tôi, là đàn ông, khi xử lý mọi chuyện phải thật bình tĩnh, phải biết cân nhắc nặng nhẹ, thiệt hơn. Vậy là tôi đã quyết định với lòng mình, sẽ để Mạt Mạt đi khỏi đây trước, sau đó giải thích mọi chuyện với Uyển Nghi, cố gắng làm giảm mức độ tổn thương đối với Uyển Nghi xuống mức thấp rồi tôi khẽ hắng giọng một tiếng, nói “Uyển Nghi…”“Anh im đi!” Uyển Nghi quay đầu lại, nghiến răng nói với tôi. Tiếng quát của cô ấy mặc dù không to nhưng cũng khiến tôi lo sợ, không dám nói thêm gì câu nói tiếp theo của Mạt Mạt cũng lại khiến tôi không kém phần ngạc nhiên. Mạt Mạt nói “Anh ấy muốn tôi làm người phụ nữ của anh ấy.” Cô ấy vừa nói, vừa đưa mắt sang chỉ về phía tôi – người đàn ông duy nhất trong phòng đang ngồi yên bất thầm nghĩ, cô gái này quả là không thể không làm cho thiên hạ đại loạn. Cho dù tôi có dự định như vậy, nhưng em cũng phải biết phân biệt từng trường hợp, hoàn cảnh chứ!“Cái gì? Muốn cô làm bạn gái của anh ấy? Vậy tôi là cái gì?” Uyển Nghi dường như còn ngạc nhiên hơn tôi, cô ấy không tin vào tai mình, đồng thời hỏi lại với vẻ khinh miệt, “Ngải Mạt Mạt, cô cũng quá đề cao bản thân mình đấy chứ?”“Anh ấy sẽ chia tay với cô.” Mạt Mạt nói, sau đó quay sang nhìn tôi, cười, một nụ cười vô cùng ngây thơ, “Chẳng phải anh đã nói là không biết phải bắt đầu như thế nào hay sao? Em đã giúp anh rồi đấy!”“Hi, anh đã nói như vậy thật sao?” Uyển Nghi nhìn tôi, toàn thân cô ấy run lên, nước mắt bắt đầu lã chã rơi xuống.“Anh… anh…” Tôi đưa mắt nhìn Mạt Mạt, rồi lại đưa mắt sang nhìn Uyển Nghi. Mạt Mạt đang nở một nụ cười rạng rỡ nhưng tôi biết rõ rằng, tôi đang bị cô ấy mang ra đùa giỡn! “Không phải như vậy. Uyển Nghi…”“Đồ đê tiện. Cô không thấy xấu hổ hay sao.” Uyển Nghi tức giận đến nỗi run lên bần bật, “Không có đàn ông, cô không chịu được hay sao? Không ngủ với đàn ông, cô không sống được hay sao? Tại sao cô lại đê tiện như vậy?” Uyển Nghi hét lên với Mạt Mạt như một người đang nổi cơn điên loạn. Lần đầu tiên, tôi được chứng kiến Uyển Nghi nổi giận như vậy. Trước đây, trước mặt tôi, cô ấy lúc nào cũng dịu dàng, nền nã. Uyển Nghi càng mắng càng giận sôi lên còn Mạt Mạt vẫn một thái độ bất cần, không thèm để ý như vậy. Thái độ lạnh lùng của Mạt Mạt càng khiến Uyển Nghi thêm giận dữ. Uyển Nghi bỗng nhiên lao về phía trước, bốp, một cái tát đanh gọn giáng xuống má Mạt tát rất kêu, tôi lo lắng đến nỗi trong lòng quặn đau nhưng cũng không biết phải nói gì, dù sao cũng bởi vì tôi có lỗi với Uyển Mạt bị Uyển Nghi tát một cái nhưng cũng không có bất kỳ phản ứng gì. Cô ấy chỉ đứng yên đó, trừng mắt nhìn tôi như đang muốn quan tòa xét xử cho hai người.“Chồng! Anh hãy bảo con tiện nhân này cút ra ngay!” Uyển Nghi thấy tôi không đứng ra bênh vực cho Mạt Mạt, lòng tự tin và lý trí của cô ấy đã được khôi phục lại, cô ấy hướng về phía tôi ra lệnh. Tôi nghĩ, người cần được tôi an ủi nhất bây giờ là Uyển Nghi, còn Mạt Mạt, sớm muộn gì tôi cũng sẽ ở bên cô ấy. Cứ để cho Mạt Mạt đi khỏi đây trước để tôi còn giải thích rõ ràng với Uyển Nghi.“Mạt Mạt, em đi về đi.” Tôi hắng giọng, Mạt vẫn đau đáu nhìn người đàn ông mới đêm qua còn cuồng nhiệt trên giường với cô, còn thề non hẹn biển rằng chỉ yêu một mình cô bằng một ánh mắt đầy nghi hoặc, một ánh mắt có phần thất vọng, một ánh mắt như muốn nói rằng “Tôi sớm đã đoán được chuyện này” , ánh mắt đó khiến ruột gan tôi tan là, tôi nói thêm một câu “Nhớ đi đường cẩn thận.”Mạt Mạt không nói một câu nào, bước vào phòng ngủ thay quần áo. Khi bước ra cửa, cô ấy hạ thấp giọng nói một câu “Chúng ta, không ai còn nợ ai nữa.” Sau đó đi thẳng, không hề ngoảnh đầu lại định chạy đuổi theo hỏi xem ý nghĩa của câu nói đó là gì. Vừa nhấc chân lên, tôi lại nhìn thấy ánh mắt của Uyển Nghi đang nhìn tôi, khuôn mặt cô ấy đã thấm đẫm nước mắt. “Anh không cần em nữa sao?” Uyển Nghi thều thào nói, âm thanh nhỏ đến nỗi gần như không nghe thấy. Cô ấy đã trở thành một con người khác hẳn với cô gái hùng hổ, giận dữ đến độ có thể đánh người khác ban nãy. Ánh mắt cô ấy nhìn xa xăm, khuỵu chân đổ người xuống sàn nhà, “Anh không cần em nữa sao?”. Rồi sau đó đắm chìm trong những tiếng nức nở.“Uyển Nghi…” Tôi bỗng cảm thấy mềm lòng, quỳ gối xuống ôm lấy cô ấy.“Ngay cả bố mẹ anh, anh cũng không cần nữa rồi. Anh ngang nhiên đến đây để hẹn hò với cô ta, đêm ba mươi tết… bố mẹ, người thân cũng không cần… dù mang tội bất trung bất hiếu cũng phải đến đây ở cùng cô ta hay sao? Em đã cảnh báo trước với anh rồi, cô ấy là một kẻ đê tiện…”“Uyển Nghi!” Tôi lên tiếng ngăn cản cô ấy nhưng lại phát hiện ra giọng của mình hơi nặng nề. Uyển Nghi khó hiểu ngước lên nhìn tôi, tôi vội giải thích, “Đừng nói Mạt Mạt như vậy, bọn anh không giống như em nghĩ đâu.”“Không giống như em nghĩ? Em nghĩ rằng, hai người ở đây tằng tịu suốt một đêm, hóa ra là em đã hiểu lầm hai người sao?” Uyển Nghi vừa nói, vừa đưa mắt nhìn vào trong phòng ngủ, khăn giấy, sản phẩm thừa sau mỗi lần ân ái vứt lăn lóc trên sàn nhà, trông thật nhếch nhác, “không giống như em nghĩ, vậy đó là cái gì?” Uyển Nghi lại nhìn thẳng vào mặt tôi, ánh mắt trong sạch của cô ấy như đang hủy hoại cả khuôn mặt là tôi lí nhí kể lại cho Uyển Nghi nghe chuyện cho vay tiền và chuyện trả tiền, vừa kể, tôi vừa phải liếc sang xem chừng Uyển Nghi, chỉ e cô ấy không chịu được mà ngất xỉu đi mất.“Hóa ra, ngay từ hôm đi hát Karaoke đó, anh đã bỏ rơi em để chạy theo cô ta?” Uyển Nghi hỏi, “chẳng phải anh đã nói rằng đi giúp một cậu bạn thân hay sao?”Tôi càng cảm thấy hổ thẹn, tìm mãi cũng chẳng được một lời nào để biện minh cho những lời nói dối của mình.“Từ đó hai người thường xuyên hẹn hò nhau? Thường xuyên chơi trò dùng thân thể để trả nợ hay sao?” Uyển Nghi dò hỏi tôi.“Không phải vậy, bọn anh không hề liên lạc với nhau, tối hôm qua, đột nhiên cô ấy mới tới tìm anh, nói là muốn trả tiền cho anh.”“Tại sao anh không nhận tiền của cô ta? Anh khát vọng được ngủ với cô ta một đêm như vậy sao? Anh…” Uyển Nghi nghiến chặt răng, hạ thật thấp giọng xuống mắng tôi, “Anh là đồ phản bội!”Tôi cúi đầu xuống, không nói câu gì. Trong lòng tôi tự thừa nhận câu nói đó của Uyển Nghi.“Công Trị Hi, tại sao anh có thể làm những chuyện đó? Anh khiến em quá thất vọng rồi!” Uyển Nghi lại tiếp tục nói, vừa nói vừa lau nước mắt, “Anh bảo em phải tha thứ cho anh như thế nào đây? Cứ cho là em sẽ tha thứ cho anh, nhưng em làm thế nào để giả bộ không biết gì, chưa có chuyện gì xảy ra đây? Chúng ta sẽ bị ám ảnh về điều đó trong suốt quãng đời còn lại! Anh đã hủy hoại tương lai của chúng ta rồi! Anh có biết điều đó không?”“Vậy thì chúng ta chia tay nhau đi.” Không hiểu sao, tôi lại buột miệng thốt ra câu nói Nghi ngạc nhiên sững người lại, tôi cũng đang ngạc nhiên không kém. Đừng nói là Uyển Nghi không tin tôi sẽ chủ động nói lời chia tay, ngay cả bản thân tôi cũng phải ngạc nhiên vì điều tôi vừa nói.“Anh nói cái gì, anh nói lại một lần nữa xem. Công Trị Hi, anh ăn nói cho cẩn thận một chút. Anh sai thì anh phải nói lời xin lỗi, đừng nghĩ rằng dùng từ chia tay có thể thay đổi được tình thế.” Uyển Nghi cho rằng, tôi giận dỗi nên nói như nghĩ, lời nói đã thốt ra rồi, vậy cứ làm như vậy đi, dù sao sớm muộn cũng phải chịu đau, thà rằng cắt nhanh một nhát dao cho đứt hẳn còn hơn. Thế là, tôi trở nên vô cùng can đảm, nhắc lại từng từ từng từ một, “Anh nói, chúng ta chia tay nhau đi.”Nói xong, nhìn khuôn mặt tội nghiệp của Uyển Nghi, tôi lại không đành lòng, nói thêm một câu, “Xin lỗi em vì những việc anh đã làm, anh không còn mặt mũi nào mà nhìn em được nữa.”Im lặng, lại là một sự im lặng. Sau sự im lặng ấy, chuyện gì sẽ xảy ra, tôi cũng không thể đoán được. Tôi liếc trộm về phía Uyển Nghi, khuôn mặt cô ấy trắng bệch một cách đáng đó, tôi nghe thấy một tiếng thở dài từ cô ấy “Thôi được rồi, em tha thứ cho anh, anh hãy cho em thời gian, để em quên những chuyện đã thấy ngày hôm nay, chỉ cần sau này, anh đối tốt với em…”Tôi nhìn Uyển Nghi, ban đầu, tôi chỉ thấy cô ấy thật ngây thơ, nhưng nhìn khuôn mặt đầy tình yêu thương của cô ấy, tôi mới hiểu đó không phải là sự ngây thơ mà đó mới đích thực là tình yêu. Cô ấy yêu tôi, tin tưởng tôi, chưa bao giờ nghi ngờ về tình cảm mà tôi dành cho cô ấy. Nhưng… mọi việc đã bắt đầu thay đổi từ giây phút đầu tiên, khi tôi nhìn thấy Mạt Mạt. Nhưng… sự việc đã không còn ở chỗ cô ấy tha lỗi cho tôi thì chúng tôi lại hòa hợp như lúc ban đầu được rồi. Tôi muốn kể cho cô ấy nghe một câu chuyện, một câu chuyện khiến tôi vô cùng tin vào chuyện duyên nợ từ kiếp thở dài một hơi, tôi nói, Uyển Nghi, anh sẽ kể cho em nghe một câu Nghi nhìn tôi đầy nghi hoặc, đôi mắt chớp chớp trông thật đáng là, tôi liền kể câu chuyện đó, cuối cùng, tôi nói “Uyển Nghi, anh trước đây đã nghĩ rằng, chúng ta có duyên phận sâu đậm từ kiếp trước, đã nghĩ rằng em là người phụ nữ sẽ cùng anh đi hết cuộc đời, nhưng giờ đây, anh mới phát hiện ra rằng, có thể, kiếp trước, em chỉ là người qua đường tốt bụng, đã đắp cho anh manh áo, còn Ngải Mạt Mạt… anh tin chắc rằng, kiếp trước, cô ấy đã chôn anh.”“Anh nói vậy là có ý gì?” Uyển Nghi nghe xong đã lâu, lại suy nghĩ thêm một hồi mới quay sang nhìn tôi, cất giọng run rẩy hỏi lại.“Anh đã yêu Mạt Mạt mất rồi.” Tôi không dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy nhưng vẫn nói được một cách rõ ràng dù là âm thanh rất nói vừa dứt, tôi nghe một tiếng “bộp”, tiếng một giọt nước rơi xuống sàn nhà, sau đó là những tiếng lộp bộp không đầu, tôi mới nhìn thấy đôi môi Uyển Nghi đang run lên bần bật, cô ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt không dám tin mà cũng tràn đầy đau thương. Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy. Mãi một lúc lâu sau, cô ấy mới thốt lên ba từ “Em hiểu rồi.”“Uyển Nghi…” Tôi cũng cảm thấy vô cùng đau lòng, dù sao chúng tôi cũng đã có một năm gắn bó. Không những thế, cô ấy đối với tôi rất tốt, quan trọng nhất là, cô ấy chưa hề làm sai điều gì. Tôi sao có thể bỏ rơi một người con gái chưa từng mắc sai xót, một lòng một dạ chỉ yêu tôi? Ruột gan tôi rối bời, tôi muốn đưa tay ra ôm cô ấy vào ấy né tránh cánh tay tôi, nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm lệ, khe khẽ nói, vừa như kể tội tôi, vừa như tự an ủi bản thân mình “Em là một người có tư tưởng rất truyền thống, khi em quyết định trao trinh tiết mà em gìn giữ hai mươi năm qua cho anh, em đã quyết định sẽ là người của anh suốt đời. Thân thể anh đã phản bội lại tình cảm của chúng ta, em rất đau lòng, rất thất vọng, đau khổ tới mức không muốn sống nữa. Nhưng em đã cân nhắc tình yêu của em dành cho anh, em cảm thấy khi mang tình cảm ra cân nhắc, em vẫn có thể ở bên anh, có thể bỏ qua cho anh. Thế là, em tha thứ cho anh. Nhưng, điều anh cần không phải là sự tha thứ của em, anh cần em buông tha anh. Anh không chỉ phản bội em bằng thân thể, cả trái tim anh dành cho em cũng không còn nữa rồi. Em còn có thể nói gì nữa đây? Công Trị Hi, em còn có thể dùng lời lẽ nào để diễn đạt nữa nỗi đau còn lớn gấp trăm lần nỗi đau không muốn sống này nữa?”“Uyển Nghi!” Tôi thốt lên, tôi cũng không kìm được những giọt nước mắt của mình nữa. Bây giờ tôi mới hiểu, cô ấy yêu tôi đến nhường nào, tôi đã làm cô ấy bị tổn thương nặng nề như thế nào.“Em… em không sao, thật đấy. Như vậy cũng tốt… anh… anh mau quyết định đi… em, em đi rửa mặt.” Cô ấy đang cố gắng thật kiềm chế để thốt lên những câu cuối cùng, cố gắng để giữ được vẻ bình phòng tắm vừa đóng lại, tôi nghe thấy những tiếng nức nở đau lòng xé ruột vọng ra từ phía bên trong cánh Nghi… anh xin lỗi… Tôi thực sự rất đau lòng, nhưng ngoài việc tự nhủ hàng nghìn hàng vạn lần xin lỗi đó, tôi không làm gì lúc mới gặp tôi, Uyển Nghi là một trinh nữ, trong sáng không tì vết, thuần khiết như nước nguồn. Chúng tôi tự do yêu đương, có cơ sở tình cảm vững chắc. Chúng tôi đã ra mắt bố mẹ, cô ấy rất được bố mẹ tôi yêu mến. Chúng tôi đã làm rất nhiều chuyện lãng mạn, tay trong tay dạo bộ trên các con đường, đi tìm Tây Tạng, mảnh đất tận cùng của sự lưu lạc… Uyển Nghi…Nếu như có thể, tôi ước sao chưa hề có chuyện gì xảy ra, buổi chiều nắng gắt đó, tôi không đi ra ngoài mua hoa về cho cô ấy, không hề gặp phải yêu tinh trong rừng sâu, không bị yêu tinh mê hoặc khiến cho hồn xiêu phách lạc… Như vậy thật tốt biết bao. Nếu vậy, giờ đây, tôi vẫn có thể được đón nhận sự quan tâm chăm sóc từ Uyển Nghi, cũng có thể sẽ kết hôn rồi có con với cô ấy, chúng tôi có thể sẽ sống với nhau tới đầu bạc răng long. Uyển Nghi là một viên ngọc đẹp còn Mạt Mạt chỉ là đá cuội. Ngọc đẹp có hào quang lấp lánh, có sự yêu mến vào theo đuổi của bao người; Đá cuội chưa hề lộ diện, nhưng khi vừa lộ diện đã làm tôi mê hoặc. Ngọc đẹp tinh xảo không tì vết, nhưng viên đá cuội tầm thường ấy lại khiến tôi hoàn toàn bị đánh gục chỉ bằng một vệt sáng nhỏ việc đều đã diễn ra trái với mong muốn. Tôi không thể thờ ơ với tình cảm của mình, không thể thờ ơ với sự thật đang thay lát sau, tiếng khóc của Uyển Nghi đã nhỏ dần, lại thêm một lát sau, tiếng nước chảy vang Nghi từ phòng tắm bước ra, gương mặt đã được rửa sạch, cô ấy còn gắng gượng nở một nụ cười khiến người ta vô cùng đau xót, chỉ có đôi mắt vẫn sưng đỏ lên một cách đáng sợ. Cô ấy đưa tay về phía tôi, chiếc nhẫn mà mẹ tôi tặng cho cô ấy đang nằm im lìm trong lòng bàn tay của Uyển Nghi đưa trả lại nhẫn cho tôi, tôi nhìn đôi mắt sưng đỏ vì khóc của cô ấy, ngây người ra không muốn đưa tay nhận lại chiếc nhẫn. Tôi còn nhớ như in cái ngày mà tôi lồng chiếc nhẫn này vào tay cô ấy, cô ấy đã vô cùng vui sướng và hạnh phúc, cô ấy đã nói rằng, từ hôm đó trở đi, cô ấy là vợ của tôi. Cô ấy từ chỗ không nỡ tháo chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay, đến ngày hôm nay, lại tự tay tháo nó trả lại cho tôi. Tôi hiểu rõ ý của cô ấy, cô ấy không muốn là ai của tôi nữa cảm giác chua xót dâng trào, tôi kéo Uyển Nghi lại, ôm cô ấy vào lòng, “Anh xin lỗi.”Uyển Nghi cũng ôm chặt lấy tôi, bật khóc nức nở. Đầu cô ấy không ngừng đập vào ngực tôi, tôi cũng không kìm được những giọt nước mắt của mình. Tâm trạng tôi ngập ngừng không yên. Tôi đã từng hứa rằng sẽ yêu thương người con gái này suốt đời, sẽ không để cô ấy phải chịu ấm ức. Ngày hôm nay, cô ấy phải khóc tới nát gan tím ruột như vậy, mà người khiến cô ấy đau lòng lại chính là tới những lời Uyển Nghi đã từng nói với tôi, em cười là vì anh, em đau khổ cũng là vì lúc đó, tiếng chuông điện thoại di động lại vang lên, là điện thoại của mẹ tôi. Mẹ tôi quát to trong điện thoại, hỏi sao giờ này tôi và Uyển Nghi vẫn chưa về nhà ăn bánh điện thoại đi, tôi quay sang nhìn Uyển Nghi, không biết phải làm thế nào thì tốt Nghi nói, cô ấy sẽ cùng tôi về nhà, đang trong những ngày tết năm mới, không nên để bố mẹ đau lòng. Tôi thầm nghĩ, Uyển Nghi quả là một cô gái chu đáo, cô ấy hiểu biết hơn một đứa hèn mạt như tôi đôi bước trên phố, tôi vẫn là tôi, cô ấy vẫn là cô ấy, nhưng cô ấy không còn là bạn gái của tôi nữa rồi, chúng tôi cũng không còn âu yếm nắm tay nhau cùng đi về phía trước nữa. Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt cô ấy khiến cô ấy mệt mỏi nheo mắt lại để đi, chỉ có điều, cô ấy không hề quay sang nhìn của ngày hôm qua, mây của ngày hôm qua, ánh nắng rực rỡ của ngày hôm qua, ánh hoàng hôn hay bình minh của ngày hôm qua đều không bao bọc được hết cái tình đã trôi đi của ngày hôm mặt Uyển Nghi bỗng trở nên trắng bệch, trở nên vô cùng tiều tụy. Dung nhan của người phụ nữ quả giống như một bông hoa không tự quyết định được vận mệnh của mình, nói héo úa là héo úa dù khi sắp tới nhà tôi, Uyển Nghi đã lau khô nước mắt, cố gắng nở một nụ cười thật tươi nhưng người mẹ tinh tường của tôi mới thoáng nhìn qua đã biết Uyển Nghi vừa mới khóc. Bà ngạc nhiên kéo tay Uyển Nghi lại, cất giọng hỏi đầy thương xót “Sao thế? Sao lại khóc? Nhìn bộ dạng của cháu này, mắt mũi sưng húp cả lên rồi!”Tâm trạng của Uyển Nghi lúc bấy giờ vô cùng mềm yếu và tủi thân, được người thân quan tâm, cô ấy lập tức chỉ gọi được một tiếng cô ơi rồi òa lên khóc nức nở.“Thôi nín đi, nín đi, lại phải chịu ấm ức rồi phải không! Vào đây, nói cho cô nghe, có phải cái thằng hư đốn kia lại bắt nạt cháu không! Đừng khóc nữa, chúng ta không khóc, có chuyện gì nói cho cô nghe, lát nữa, cô sẽ đứng ra đòi lại công bằng cho cháu.”“Lão thái bà ơi, mẹ lại định làm gì nữa đây! Lại còn muốn đòi lại công bằng… mẹ tưởng mẹ là Vương mẫu nương nương chắc!” Không muốn để bố mẹ phải phiền lòng, tôi cố làm ra vẻ thoải mái trêu đùa mẹ một trừng mắt nhìn tôi một cái, bà cũng không buồn để ý tới tôi, kéo Uyển Nghi lại gần, ân cần an ủi cô Nghi nói cô ơi, cháu không sao đâu, Công Trị Hi đối với cháu rất tốt, anh ấy không hề bắt nạt cháu. Nói xong, cô ấy quay sang nhìn tôi một cái, đôi mắt cô ấy chứa đầy sự oán hận. Cũng may là mẹ tôi vẫn cho rằng, đôi trẻ cãi cọ nhau một chút là chuyện thường tình nên cũng không lưu tâm vội vàng chạy đi múc hai bát bánh chay cho chúng tôi. Biết tôi không thích ăn đồ ngọt, mẹ chỉ múc cho tôi hai viên bánh, còn bát của Uyển Nghi lại được mẹ ưu ái múc cho tới sáu viên bánh to đùng. Những viên bánh được nặn bằng bột trắng mịn, mới cắn một miếng, nhân bên trong bằng vừng đen liền bắn ra ngoài, vừa thơm vừa biết Uyển Nghi lại nghĩ đến chuyện gì đó, đôi mắt lại bắt đầu ngân ngấn nước. Sợ mẹ tôi nhìn thấy, cô ấy cúi đầu thật thấp, không dám nấc lên thành tiếng. Tôi dựa sát vào bên cô ấy, vừa gọi một tiếng Uyển Nghi, đã nhìn thấy hai giọt nước mắt rơi trúng vào bát bánh chay. Cô ấy vội vàng dùng tay áo lau nước mắt. Tôi không đành lòng, dùng khăn giấy ân cần lau nước mắt cho cô ấy nhưng càng lau, nước mắt lại càng nhiều. Tôi nghĩ, từ nhỏ, Uyển Nghi đã được sống trong sự yêu thương chiều chuộng, chắc chưa hề phải chịu sự ấm ức và cú sốc như thế này, vậy là, nhân lúc bố mẹ không để ý, tôi đưa tay nắm chặt bàn tay của cô ấy. Bàn tay Uyển Nghi đang rất lạnh, rất Nghi nhìn tôi bằng đôi mắt đẫm nước mắt, muốn nói gì đó nhưng lại thôi khiến tim tôi đau tôi muốn làm dịu không khí, cố ý mang vỏ bánh và nhân bánh ra ngoài phòng khách ngồi làm, quay sang bắt chuyện với chúng tôi “Tối nay nhà mình ăn bánh chẻo, Uyển Nghi đừng khóc nữa nhé, cô làm bánh chẻo ngon lắm đấy!”“Cô ơi, để cháu giúp cô nặn bánh chẻo.” Uyển Nghi nở một nụ cười ngoan hiền, đứng lên đi rửa tay rồi ngồi xuống bên cạnh mẹ tôi.“Đúng là Uyển Nghi của chúng ta thật tốt! Vừa hiểu biết lại vừa chu đáo. Đâu có giống cái đứa hư hỏng kia, chai mỡ sắp đổ rồi cũng không buồn giơ một tay ra đỡ!” Mẹ vừa lẩm bẩm vừa trừng mắt nhìn tôi, cố gắng làm ra vẻ hung bạo nhưng lại đầy ắp sự yêu thương. Uyển Nghi chỉ cười nhẹ một cái, sau đó thần sắc lại quay về với vẻ ủ ê.“Đúng là con gái thật tốt! Uyển Nghi, cháu có biết không, cô rất thích có con gái! Hồi xưa, khi còn mang thai anh trai của Trị Hi, cô cứ nghĩ giá như mình đẻ được một cô con gái thì tốt biết bao, kết quả lại sinh ra một thằng cu. Sau đó lại mang thai một lần nữa, cô nghĩ, lần này thì chắc chắn là công chúa rồi, cô đã chuẩn bị đầy đủ cả quần áo, giầy dép cho một cô bé thì kết quả lại sinh ra một tên tiểu tử nghịch ngợm!” Mẹ tôi không ngớt than vãn còn Uyển Nghi lại tủm tỉm cười, cô ấy rất có hứng thú mỗi lần được nghe mẹ tôi kể chuyện tôi hồi bé. Uyển Nghi nói, những nhà khác đều mong muốn có con trai đấy thôi.“Cô thì lại thích có con gái! Con gái hiền lành ngoan ngoãn tốt biết bao, giống như cháu vậy,” mẹ tôi vừa nói vừa nhìn Uyển Nghi trìu mến, “Hồi trẻ, cô từng ao ước rằng, sau này sinh được một cô con gái, đợi con gái lớn lên, cùng con gái ngồi trên ban công hóng mát, ăn bánh ga tô do mình nướng, uống trà sữa, sau đó mặc quần áo giống nhau rồi cùng dạo phố… ”Tôi không kìm chế được, ngắt quãng giấc mơ của mẹ “Thôi được rồi, lão thái bà! Với tốc độ phát tướng của mẹ, còn chưa kịp đợi con gái lớn lên thì mẹ đã thành cái thùng phuy rồi, còn cô gái nào dám mặc quần áo giống mẹ được!”“Cái thằng con thối tha này!” Mẹ giơ bàn tay dính đầy bột lên vờ như muốn đánh tôi, “Mẹ đã nói là đẻ con trai ra chẳng được tích sự gì mà! Suốt ngày chỉ biết làm mẹ xấu hổ!”“Vương mẫu nương nương tha mạng! Con trẻ còn chưa hiểu biết mọi chuyện mà!” Tôi vừa liến thoắng vừa nghiêng bên này, ghé bên kia để tránh mẹ Nghi cuối cùng cũng cười hì hì thành tiếng, ôn tồn nói “Người cô còn đẹp hơn người mẹ cháu nhiều.”Mẹ tôi bấy giờ mới cảm thấy vui vẻ, tự ngắm lại mình một lượt rồi chăm chú nhìn Uyển Nghi nói “Cháu đáng yêu quá! Nếu cháu là con gái cô, không biết cô sẽ yêu chiều cháu đến mức nào.” Nghĩ một lát, mẹ lại làm ra vẻ đắc ý, “Nhưng, cháu là con dâu của cô, chẳng phải cũng là con gái của cô sao? Thật tốt quá, chớp mắt một cái là có ngay một cô con gái xinh đẹp! Uyển Nghi, cháu thích có con trai hay con gái? Sau này sinh cho cô một cô cháu gái, chẳng phải là cũng rất tốt hay sao!”“Ừm, vâng ạ.” Uyển Nghi mỉm cười, rõ ràng là đang cười một cách cảm động nhưng đôi mắt đã lại ngân ngấn tôi đã từng học diễn kịch, lại được cảm hóa bởi những cuốn tiểu thuyết của Quỳnh Dao. Thấy Uyển Nghi vừa cười vừa rơm rớm nước mắt bèn sán lại gần an ủi cô ấy, nói rằng con gái ngoan, sau này cô nhất định sẽ yêu thương cháu. Sau đó, mẹ tôi lại bắt đầu kể những chuyện ngày bé của tôi, Uyển Nghi lại chăm chú lắng nghe, chốc chốc lại vang lên tiếng xuýt xoa của Uyển Nghi khen tài nặn bánh chẻo của mẹ quan hệ giữa hai người quả nhiên đã trở nên thân thiết như hai mẹ tôi khoác chiếc áo quân phục ngồi ngoài ban công nghiên cứu cờ vây, nãy giờ đều im lặng không nói một câu gì. Tôi biết, bố chắc chắn nghe được hết những mẩu đối thoại xảy ra nãy giờ ở trong nhà vào ngày mùng một tết. Tôi biết, bố rất mãn nguyện với những gì đang xảy ra trước ngả người nằm trên ghế sôpha, vừa thấp thỏm xem ti vi vừa lắng nghe câu chuyện giữa mẹ và Uyển Nghi, thi thoảng lại buột miệng thêm vào vài câu. Có đôi khi, tôi bắt gặp ánh nhìn của Uyển Nghi, đôi mắt cô ấy dịu dàng mà u uất, thêm vào đó là một sự giãi bày không lời. Trong khi đó, đôi mắt cô ấy nhìn mẹ tôi tràn ngập sự hiếu thuận, sự yêu thương. Cô ấy nhất định rất yêu mến gia đình tôi. Cô ấy rất muốn được gia nhập vào gia đình tôi, trở thành một thành viên trong ngôi nhà này. Ngày đầu tiên của năm mới này, đáng lẽ ra phải vô cùng hòa hợp cơ ấy lại quay sang nhìn tôi một cái, âu sầu, tội nghiệp. Còn tôi, mới tối qua thôi, tôi còn ôm ghì lấy cơ thể của Mạt Mạt, còn cuồng nhiệt làm tình với cô ấy. Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ, ánh mắt không dám dừng lại ở phía cô ấy nhiều bỗng nhiên lại nghĩ đến chuyện, nếu bây giờ thay Uyển Nghi bằng Mạt Mạt, liệu Mạt Mạt có làm cho bố mẹ tôi yêu mến không? Cô ấy liệu có đầy hứng thú nghe mẹ tôi kể những chuyện từ thời tôi còn thò lò mũi hay không?Tâm hồn tôi lại bất giác hướng sang chuyện khác. Nhớ lại chuyện xảy ra tối qua, một cảm giác hạnh phúc, thỏa mãn trào dâng trong lồng thực sự đang nhớ tới Mạt Mạt. Tôi liền chạy vào nhà vệ sinh, nhắn tin cho cô ấy, hỏi xem cô ấy đang ở lâu sau đó, cô ấy mới trả lời tôi bằng bốn chữ, “Ở nhà bạn trai.”“Thế anh là cái gì?”“Anh là trò tiêu khiển của tôi.”Tôi tức giận đến nỗi suýt nữa thì vứt điện thoại vào hố xí. Tôi lại nhớ tới lúc tôi ở cửa hàng hoa của cô ấy, có người đàn ông lạ mặt đến, cô ấy cũng nói là bạn trai. Rốt cuộc, cô ấy có bao nhiêu bạn trai? Hay là cô ấy thuộc loại phụ nữ không có đàn ông thì không sống nổi?Đầu óc bí bách cùng quẫn, tôi ngồi ngây người ra trên nắp hố xí bệt. Tôi cũng không còn hơi sức nào để hỏi xem trong đám bạn trai của cô ấy, tôi được xếp vào hàng thứ mấy nữa. Trong lúc đó, giọng mẹ tôi lại vang lên ngoài cửa “Hi Hi, mau ra đi, anh trai con gọi điện về!”Tôi vội mở cửa bước ra, thấy mẹ đang run rẩy xúc động cầm điện thoại trên tay, nhẹ nhàng hỏi han người ở đầu dây bên kia, giọng điệu của mẹ mới ân cần, nhẹ nhàng làm sao, dường như mẹ đang sợ nếu nói to quá, người ở đầu dây bên kia sẽ bị giật mình vậy.“Thần Thần ở Bắc Kinh mặc mấy bộ quần áo? Bắc Kinh lạnh tới âm mười mấy độ cơ đấy… Mấy hôm trước, mẹ đã hỏi thăm về vé máy bay rồi, chuẩn bị đi thăm con một chuyến… Em trai con có bạn gái rồi, cô bé xinh xắn lắm… có cần mẹ gửi ít lạp xườn cho con không, trước đây con rất thích ăn món đó do mẹ làm… à, phải rồi, hôm nay có ăn bánh chay không! Hôm nay con nhất định phải ăn bánh chay đấy… Bố và mẹ đều rất nhớ con… Nhưng cũng không còn cách nào khác, đợi một thời gian nữa xem sao… Con ở đó có đủ tiền tiêu không, không đủ nhớ nói với bố mẹ…” Mẹ có đầy một bụng những chuyện muốn nói với anh trai, chỉ hận một nỗi chưa sắp xếp trình bày cụ thể nên cứ nói hết chuyện này xọ sang chuyện khác, nghĩ đến cái gì liền hỏi cái đó, cứ như anh trai tôi là đứa con cuối cùng của mẹ, cứ như sáng sớm mai anh ấy sẽ phải bay đi. Mẹ cứ một mình đứng đó độc thoại, hình như anh trai tôi không kịp nói câu gì chen vào cả.“Mau, con mau nói chuyện với bố vài câu, bố con cũng rất nhớ con!” Mẹ nước mắt lưng tròng, đưa điện thoại cho bố đang đứng bên cạnh mẹ, sốt sắng nhìn ống nghe điện thoại, dường như ông cũng muốn nói với con trai vài câu, nhưng đến khi mẹ đưa điện thoại cho bố, ông lại khe khẽ lắc đầu, tôi liền đưa tay giành lấy ống nghe điện thoại “Anh, anh ở đó có khỏe không?”Anh trai nói rất khỏe, lại hỏi tôi có phải đã có bạn gái rồi không. Giọng của anh trai thật thân quen nhưng lại có phần bi thương, thảo nào, mỗi lần nói chuyện với anh qua điện thoại, mẹ tôi đều khóc.“Anh, anh xem bố mẹ có thiên vị không, nghe điện thoại của anh xong còn khóc nữa kìa. Trong khi đó ở nhà lại ghét em, ban nãy mẹ còn đánh em nữa đấy!” Nỗi nhớ của tôi dành cho anh trai không giống với bố mẹ. Tôi cho rằng, đàn ông ra ngoài gây dựng sự nghiệp là chuyện thường tình, không có gì phải âu sầu đau khổ cả. Tôi và anh trai mỗi lần nói chuyện đều mang một chút hài hước, vui trai dặn tôi ở nhà phải hiếu thuận với bố mẹ, nói rằng tạm thời nhờ tôi chăm sóc bố mẹ. Tôi cười mà nói rằng anh trai sắp biết căn dặn giống mẹ rồi đấy. Hai anh em tán gẫu vài câu nữa rồi cúp vẫn còn đang lưu luyến, ngây người ra hỏi tôi, “Cúp máy rồi à?”“Không cúp máy còn để làm gì nữa, điện thoại đường dài đắt như vậy. Lão thái bà ơi, mẹ đừng lo lắng nhiều quá như thế, con trai mà, lẽ nào mẹ lại muốn buộc con trai cả đời ở bên mình?”Mẹ không tiếp lời tôi, thần thái ủ ê đi về phía nhà châm một điếu thuốc, bước chân nặng nề hướng về phía ban Nghi ban nãy không dám xen vào, giờ mới quay sang nói với tôi “Em thấy anh trai của anh cũng thật nhẫn tâm, bao nhiêu năm rồi mà cũng không về nhà thăm bố mẹ.”Lúc bấy giờ, tôi mới chợt nhận ra, anh trai đã đi xa nhà bốn năm nay rồi.
Ca khúc Em Ở Kiếp Trước Đã Hẹn Anh do ca sĩ Đường Cổ Tang Gu thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Hoa. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát em o kiep truoc da hen anh mp3, playlist/album, MV/Video em o kiep truoc da hen anh miễn phí tại
“Tôi đã nghe một câu chuyện như thế này Kiếp trước, sau khi chết đi rồi, thân xác tôi bị đem vứt ngoài đường phố. Người qua người lại tấp nập trên đường, có người kiêng kị, khi bước qua xác tôi đã lấy tay che mặt, nhắm mắt vờ như không nhìn thấy; có người lại đứng từ rất xa, khẽ liếc mắt về phía tôi, khẽ lắc đầu than thở ra chiều đồng cảm; có người không cầm lòng được, lấy một manh áo đắp lên thân xác tôi. Em đã bước tới, đưa tôi đi an táng.” Một câu chuyện đầy cảm động, về mối tình vô song giữa hai nhân vật – Ngải Mạt Mạt và Công Trị Thần. Họ là những con người chỉ mong muốn yêu và được yêu. Thế nhưng những rào cản trong cuộc đời, sự nghiệt ngã và khốc liệt của xã hội đã đẩy họ xa rời nhau. Đọc truyện, ta mới thấy được những cung bậc cảm xúc trong cuộc sống, lúc ngọt ngào, lúc chát đắng, lúc hạnh phúc hay lúc tái tê. Ngải Mạt Mạt là rượu, thứ thức uống ngọt ngào, thơm lừng, mê say quyến rũ những ai đã từng uống nó. Chất lỏng diệu kỳ này được ví với cô cũng vì lẽ đó. Con người cô gái này ẩn chứa sự kỳ bí khó tả, giống như rượu, ban đầu khó uống, uống rồi đâm nghiện, rồi đến khi muốn dứt ra cũng không thể. “Tình yêu là những ngày tháng ngông cuồng của tuổi trẻ” – có lẽ đó là triết lý tình yêu của Công Trị Hi cũng như tình yêu của anh dành cho Mạt Mạt. Cô gái có sức quyến rũ chết người cho bất kỳ người đàn ông nào, nhưng họ đều không thể nắm bắt cô vì đơn giản, trong lòng cô từ lâu đã có một mối thâm tình. Quá khứ trĩu nặng đau thương khiến tính tình cô trở nên ương ngạnh, phóng túng, nhưng ẩn chứa bên trong là một con người chung tình, hết lòng vì tình yêu. So với Mạt Mạt, Uyển Nghi chỉ là thứ nước lọc bình dị, trong suốt, phẳng lặng và yên bình. Tình yêu cô dành cho Công Trị Hi cũng phẳng lặng và yên bình như thế. Tôi không cho rằng cô ấy quá hoàn hảo, xét cho cùng cô cũng chỉ là một cô gái chung tình, sẵn sàng thay đổi để hài lòng người mình yêu. Và, cô ấy và Mạt Mạt cũng chỉ là những cô gái đáng thương. Và điều cuối cùng, tôi không cảm thấy chút oán hận nào với tác giả. Cô ấy gieo cho từng nhân vật những bi kịch riêng, nhưng đó cũng là sự phản ánh chân thực lối sống & suy nghĩ của giới trẻ ngày nay. Có những truyện của tác giả khác luôn kết thúc với happy-ending, nhưng bi kịch và cách viết văn li kỳ lôi cuốn dường như là phong cách riêng đặc trưng của Tào Đình. Những truyện cô viết luôn đáng để nghiền ngẫm suy nghĩ, hoài cổ lại về những năm tháng qua của cuộc đời. “Nếu kiếp sau có quyền lựa chọn. Em muốn làm một đám mây xinh. Bởi nghe nói đám mây không có tình yêu. Chỉ vô tình được sinh ra trong buổi sớm mai. Rồi sau đó lại nhanh chóng tan đi. Nếu em là đám mây trắng. Bồng bềnh nơi chân trời kia. Anh có đem tình yêu của anh. Ban cho em dù là một chút. Để trước phật, em thành kính nghuyện cầu. Phù hộ cho anh suốt trăm năm. Rồi sau đó em sẽ lặng lẽ rời xa…”
kiếp trước em đã từng yêu anh